Trời xanh mây trắng

Nắng chang chang, không áo khóac, cảm nhận cái nóng của những tia nắng chui qua lớp vải để mơn man làn da đen của mình, làn da mà đi biển không cần thoa kem chống nắng vì sử dụng kem chống trắng coi bộ hợp lý hơn.

Trong giỏ xách có một cái thẻ tiết kiệm hồng hồng xinh xinh với một dãy số 0 khá nhiều, có quyển số xanh xanh được đóng dấu cạch cạch cho phép vi vu nơi trời tây, có cái lý lịch tư pháp sẵn sàng cho chuyện hôn ước với một anh chàng nào đó……có kha khá niềm vui của cái gọi là suôn sẻ về chuyện giấy tờ.

Ngó về phía trước thấy trời xanh mây trắng, thấy nước sông không đến nỗi cạn trơ đáy bùn những bùn, thấy người ta cặm cụi lột mít trên ghe, thấy đứa nhỏ đang tận hưởng niềm vui nhìn thấy nước từ cơ thể nó bắn xuống sông như nó đang chơi trò bắn súng nước.

Chạy xe chầm chậm, ngó trời xanh mây trắng.

Trời không xanh trong lắm, nhưng mây thì rất đẹp. Tự dưng mình nhớ đến cái phim về các ông Mây, không biết đám mây nào trong những đám mây trên cao tít kia là ông Mây của mình. Rằng ông Mây của mình đang nặn cho mình món quà gì khi biết lòng mình chả vui với mấy cái thứ mình đang có trong giỏ.

Một cái giỏ xinh, bên trong chứa nhiều thứ vui vui, nhưng sao lòng mình nặng trĩu.

Thằng nhỏ phía sau ôm mình chặt hơn một vòng tay, cắt ngang những tư tưởng héo úa trong tâm hồn mình. Nó hỏi mình có nhớ lời hẹn hò dẫn nó đi tập xe đạp tối nay không? có nhớ đã hẹn hò dẫn nó đi ăn sò điệp nướng phô mai không?

Và khi mình chưa kịp trả lời thì đã nghe nó bảo ” thế nào mẹ cũng nói Ủa mẹ có hẹn với con hả?”

Ừh thì ” ủa mẹ có hẹn với con hả?”

Mỉm cười với ông Mây như một lời cảm ơn ổng đã nặn cho mình thằng bé phía sau.

Đôi lúc vẫn cứ hỏi nó ” nếu không có con thì không biết mẹ sẽ thế nào?”, và bao giờ nó cũng trả lời ” thì mẹ sẽ có em bé khác, cũng ngoan như con thôi vì mẹ cũng là mẹ dữ mà”

Sao con mình không giống con người khác, sao con mình không khen mẹ của nó hiền nhỉ?

Nhớ một câu nói của con khi con còn nhỏ xíu ” mẹ đừng nhăn mặt, vì khi mẹ nhăn mặt con thấy mẹ giống bà phù thủy”

Thiệt là cái thằng can đảm nhưng cũng nhạy cảm, khi cảm nhận được giọng nói của mẹ hắn “tươi” hay “héo”.

Từ sáng đến giờ chưa ăn gì cũng không có cảm giác đói bụng, thấy lâng lâng một cảm giác gì đó không thể diễn tả được bằng lời. Thấy hạnh phúc biết bao với vòng tay bé xíu ôm ngang cái bụng cần giảm bớt mất lạng mỡ dư, thấy mình biết rõ câu trả nếu ai đó hỏi “  Tài sản quý giá của chị cho đến giờ là gì?” – Là đứa con trai thiệt ngoan và thiệt can đảm ngồi phía sau lưng đó.

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ nhỉ?

Leave a Reply

Your email address will not be published.