Nhật ký của mẹ

Viết tặng những cháu bé thiếu tình cảm của cha hoặc mẹ

Đã qua cái ngày kỷ niệm… 2 năm ngày ra tòa của tụi mình. Thời gian trôi qua như một cái chớp mắt phải không anh? Ngày còn bé, mỗi khi nghe ai nói thế, em đều nghĩ người ta nói xạo, vì em chớp mắt hoài em thấy mình vẫn là con nít, chẳng lớn thêm được chút nào..

Nhưng bây giờ thì nhìn thằng nhóc, em thấy đúng là “nhanh như chớp mắt” anh ạ. Kể cả vết thương nữa, nó cũng đã lành lặn và đã có thể đâm chồi non trên vết thương tưởng chừng không bao giờ liền lại được…

Hai năm yêu nhau, hai năm sống chung và bây giờ là kỷ niệm hai năm chia tay, không biết có bao giờ anh nghĩ về câu hỏi “nếu thời gian quay trở lại”. Em thì đã tự hỏi mình câu hỏi đó và cũng đã có câu trả lời cho em, cho anh và cả cho con trai mình nữa.

Em sẽ vẫn yêu anh của hai năm yêu nhau và sẽ kéo dài thêm thời gian yêu nhau đó, kéo dài thêm những lần giận nhau, đòi chia tay, của những lần em tự bảo nhất định không gặp mặt, không nhắn tin, không nghe điện thoại của anh… để hiểu nhau nhiều hơn và quan trọng là để học cách chấp nhận nhau, học sự bao dung, rộng lượng và tha thứ.

Hiếu thắng, ích kỷ, và những thành công về sự nghiệp, tiền bạc đã làm cho chúng ta nhầm tưởng chúng ta hoàn toàn chín chắn về nhân cách, về việc đánh giá “điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời bạn“…

Chúng ta sẽ không ngồi lại để hối tiếc, để nói câu giá như và càng không phải để quay trở lại. Đã từng có rất nhiều lời chê trách em ngu ngơ, khờ dại, và cũng có nhiều lời chê trách em “dữ dằn”, nguyên tắc… Đã có lúc em tức giận, muốn làm cho ra lẽ những vấn đề mà mọi người chưa hiểu, cũng đã có lúc mỉm cười và có lúc rơi nước mắt khi tự hỏi mình câu hỏi “làm thế để được gì?”…

Nhìn con, em thấy thật tự hào vì em hoàn thành tốt nếu không muốn dùng từ xuất sắc khi nuôi dạy con một mình. Em học được cách đứng dậy, học cách không tự hỏi mình những câu hỏi “tại sao”, học cách trả lời những câu hỏi “ba bé đâu?”, học cách mỉm cười khi nghe những câu nói có thể làm em ngã gục và học cách ảo thuật cho nước mắt chảy vào bên trong mỗi khi con sốt cao, ói và đêm khuya đưa con vào bệnh viện… với người đàn ông là tài xế taxi.

Em rất mừng và cảm ơn cuộc đời, cảm ơn thiên thần nhỏ đã mau lớn, ngoan ngoãn để chia sẻ với em bớt những nhọc nhằn, cảm ơn anh đã hiểu em nhiều hơn để chúng ta luôn xuất hiện trước mắt trẻ thơ không giống như hai kẻ ghét nhau thậm tệ.

Rồi một ngày, con trai sẽ hiểu bé được sinh ra từ một tình yêu trong sáng chứ không phải từ một quyết định kết hôn sai lầm.

Tran Thi Nhung

Leave a Reply

Your email address will not be published.