Mẹ có TIN con không?

Con trai hỏi mượn chiếc điện thoại Iphone 4 của tôi khi tôi bảo thằng nhóc ngồi yên ngoan ngoãn ở văn phòng chờ tôi, tôi có việc cần đi ra ngoài trong vòng 1h đồng hồ. Tôi có chút đắn đo nhưng rồi vẫn đưa điện thoại cho con kèm theo lời dặn dò : “ con giữ kỹ dùm mẹ, đừng chơi xong rồi để lung tung mất điện thoại”.

Con trai hơi rụt rè và thay đổi ý định:” thôi mẹ giữ đi, con sợ làm mất”.

Tôi có sợ cháu làm mất điện thoại và cũng biết nếu thằng bé có điện thoại bên cạnh để nó chơi trò chơi trên máy thì nó sẽ vui trong khoảng thời gian tôi đi vắng. Tôi đưa cho con chiếc điện thoại: “ con chơi xong thì cất vào túi quần của con, con đừng để lung tung là không có mất điện thoại của mẹ”.

Thằng bé vẫn còn rụt rè nhưng ánh mắt có vui hơn nhìn tôi và hỏi :” mẹ có tin con không?”

Tôi cười trả lời con:” mẹ tin con”

Thằng bé lại hỏi tiếp nhưng lần này thì đưa tay cầm chiếc điện thoại Iphone về phía tôi:” mẹ có tin con không?”.. Như thể tôi hoàn toàn có thể thay đổi quyết định ngay tại giờ phút ấy vẫn còn kịp. Tôi cười với con và lập lại câu trả lời:” mẹ tin con”.

Thằng bé vẫn hỏi tiếp và đây không phải là một trò đùa mà là một sự thiếu tự tin trong chính con người của nó: “ mẹ có tin con  không?. Thằng bé vẫn hay quẳng đồ bừa bãi và có cả một lịch sử thường làm mất đồ đạc dụng cụ học tập, mất cả kiếng bơi và quần học võ. Thằng bé biết giá trị của một chiếc điện thoại Iphone rất đắt và đó là chiếc điện thoại mà nó yêu thích mơ mộng mỗi khi được một cô bạn của tôi cho mượn cầm chơi thì bao giờ nó cũng hỏi :” sao mẹ không mua điện thoại giống cô T?”.

Tôi cũng biết giá trị của chiếc điện thoại mỏng mảnh đen đen trong bàn tay xíu xiu hơi run run của con trai không nhỏ. Tôi biết nếu mất đi chiếc điện thoại ấy thì chắc chắn tôi sẽ phải …..khóc vì mất danh bạ điện thoại và vô số tấm hình đẹp của thằng nhóc mà tôi chưa kịp lưu vô máy. Tôi biết tôi sẽ chẳng mua nổi chiếc điện thoại ấy và sẽ phải mua lại một điện thoại nào đó với số tiền ít ỏi.

Thằng nhóc hỏi tôi chắc hơn 10 lần: “ Mẹ có tin con không?”. Và tôi vẫn “cương quyết” với lập trường: “ Dạ, Mẹ tin con” , chữ Dạ tôi cố tình kéo dài giọng như một kiểu trò đùa mà hai mẹ con vẫn giỡn. Thằng nhóc không cười và hỏi với giọng nghiêm túc: “ con hỏi thiệt, mẹ có tin con không?”

“ Mẹ  tin con mà!”- Tôi trả lời và vẫn giữ ….nguyên nụ cười chứ không bắt chước làm mặt nghiêm như thằng nhóc.

Thằng nhỏ cười và đưa bàn tay bé xíu vẫy chào tôi : “ mẹ đi đi, con hứa không làm mất điện thoại mẹ đâu”.

15 phút chỉ với hai câu thoại “ mẹ có tin con không” và “mẹ tin con”, nếu có ai nhìn thấy hai mẹ con tôi lúc ấy sẽ nghĩ tôi rất rãnh và thằng nhóc thì đùa dai. Nhưng tôi biết tôi hoàn toàn không rảnh và có một người bạn đang ngồi cà phê đợi tôi, còn thằng bé thì không hề xem đó là trò đùa. Thằng bé đó sợ hãi chiếc điện thoại mắc tiền nhưng lại thèm muốn được giữ chiếc điện thoại bên cạnh. Thằng bé đó vô cùng thiếu tự tin nhưng lại rất có trách nhiệm với lời hứa. Nó muốn một sự cam đoan chắc chắn rằng quyết định cho mượn điện thoại của tôi đã được suy nghĩ kỹ lưỡng và chín chắn. Trên đường đến chỗ hẹn với bạn, tôi đã tự hỏi chính mình chỉ một câu hỏi “ nếu điện thoại mất thì tôi sẽ làm gì?”

Tôi hỏi đi hỏi lại chính tôi

Và rồi tôi cũng chỉ có một phương án ứng xử: mĩm cười và nói “ mẹ tin con….vô tình làm mất Iphone”.

Đó là quyết định của tôi, thằng bé đã hỏi đi hỏi lại rằng tôi có tin nó không khi giao cho nó một món đồ có giá trị lớn lao ngay cả với chính bản thân tôi. Thì hà cớ gì tôi lại bắt nó chịu trách nhiệm cho một quyết định của tôi.

Tuy nhiên, tôi có thể dám cá nếu một ai đó hỏi đi hỏi lại bạn rất nhiều lần rằng bạn có tin người ấy không, thì chắc chắn đó là một người suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm….tuy có thiếu chút ít tự tin.

Với con trẻ, chuyện chúng có tự tin và cư  xử có trách nhiệm có hiểu biết hay không là tùy thuộc vào cha mẹ. Cha mẹ có trao cho con niềm tin, có cho chúng được độc lập quyết định và tự chịu trách nhiệm trước hành vi thái độ của chúng không?

Hãy nói “ mẹ tin con” với bọn trẻ. Hãy cho bọn trẻ con thêm quyền lực và trách nhiệm . Hãy trao cả tình yêu và cả niềm tin, nếu chẳng may chúng làm bạn thất vọng thì nhớ mỉm cười vì đó là quyết định của chính bạn. Đó mới là niềm tin thật sự, tôi tin rằng một cái ôm hôn cùng nụ cười khi đứa trẻ không làm đúng với niềm tin bạn đã đặt vào tay chúng sẽ khiến chúng….trưởng thành hơn, ngoan hơn …vào lần kế tiếp, hay kế tiếp nữa.

Ngay cả khi trẻ làm sai, làm trật hoặc gây ra một sự mất mát, đổ bể nào đó thì cả chúng và bạn cũng sẽ học được một điều HAY  về nguyên tắc ứng xử với nhau, về chuyện sẽ làm sao khi thất vọng về nhau mà không làm tổn thương nhau, nhưng quan trọng nhất vẫn là bài học về giá trị của yêu thương và giá trị của niềm tin. Một đứa trẻ được nuôi dưỡng và chăm sóc với niềm tin trong trái tim nhỏ bé của chúng rằng chúng được tin được yêu thì chắc chắn sẽ là một con người trưởng thành có trái tim nhân ái, có trách nhiệm và luôn tự tin vào bản thân.

Có lẽ tôi cũng nên áp dụng bài học của con trai trong công việc, có lẽ tôi cũng nên hỏi đi hỏi lại sếp tôi : “ chị có tin em không?”. Và tôi chợt nhớ câu hỏi mà mọi đàn ông vẫn thường ghét nghe, vẫn thường không hiểu tại sao phụ nữ hay hỏi họ – theo họ đó là câu hỏi ngớ ngẩn ( tôi tin là đàn ông nghĩ thế)- “ anh có yêu em không?”

Đàn ông à, cho phụ nữ một niềm tin có khó gì đâu? Chỉ cần “ dạ, anh yêu cưng” và nói 100 lần thì chắc chắn bạn sẽ có một phụ nữ bé bỏng ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng không đi lung tung không đi lòng vòng không làm bạn nổi điên nổi khùng vì ghen tuông.

Phụ nữ

Leave a Reply

Your email address will not be published.