Mẹ có biết chửi thề không ?

Trẻ con, đặc biệt là các bé trai, đi học tiểu học chắc chắn phải có chuyện gây gỗ, đánh nhau? Nghĩ thế có sai không nhỉ? Tôi không khuyến khích chuyện bọn trẻ đánh nhau gây nhau ở trường nhưng tôi xem những chuyện ấy là điều tự nhiên và cũng là những bài học giúp bọn trẻ lớn khôn về cách hành xử trong cuộc sống.

Tôi bị bạn bè góp ý rằng tôi quá nghiêm khắc với cậu con trai nhỏ, rằng tôi nên để cho con trai được tự do nghịch ngợm hơn tự do thể hiện bản thân hơn và quan trọng nhất là …….tự do được là một đứa trẻ

Tôi có giật mình trước những nhận xét như thế về mình về con. Nhưng nếu cho tôi được làm lại từ đầu thì tôi vẫn sẽ dạy con như thế, yêu con theo kiểu của riêng tối và chăm sóc nó theo cách mà tôi cho là hợp lý với con và không bất công với mẹ.

Chiều thứ 6 con trai đi học về là lập tức gọi điện báo cáo cho mẹ biết vừa đánh nhau ở trường. Lại là một câu chuyện chọc ghẹo nhau, con trai bị một bạn cùng lớn đánh  trước và con trai đã đánh lại.  Tôi có bực mình và hỏi lại con trai có phải vì tôi cho cháu đi võ mà cháu trở nên dễ bị khiêu khích và sẵn sàng lao vào bất cứ thằng bạn nào chọc ghẹo mình.

Nếu đúng như suy nghĩ của tôi thì cháu nên tự động nghỉ học võ. Bạn đánh con trai thì không sao còn con trai đá lại bạn một cái bạn đã ôm bụng khóc và mẹ của bạn đã làm ầm ĩ, hăm doạ với con trai ở ngay sân trường giờ tan học.

Mẹ của bạn là phụ nữ yêu con đến mức bệnh hoạn. Sẵn sàng nhéo tay và chửi thề bạn của con nếu như con trai mình chạy xuống méc bất cứ điều gì.Mà con trai của cô ấy thì lấy cắp đồ dùng học tập của bạn, xô bạn gái té và cũng có những trò nghịch ngợm tuổi thơ ngây. Phụ nữ đó là nỗi ám ảnh của con trai tôi, vì con trai từng thấy phụ nữ đó đánh bạn trai cùng lớp chỉ vì bạn trai đó đã đánh con trai của bà.

Tối thứ bảy, con trai xin tôi được hẹn hò với nhóm bạn có liên quan đến sự việc đánh nhau tại công viên cát Khánh Hội. Dù có bực mình và khó chịu  nhưng tôi cố gắng nhớ đến lời góp ý của bạn bè, và tỏ vẻ là bà mẹ ” dễ dãi” với con cái. Tôi chở con trai đến công viên cát, hơn 30 phút để cho thằng nhóc con chạy lung tung đi tìm bạn. Như những con cá vàng được thả từ bịch nilon ra hồ cá, bọn trẻ 4 đứa gặp nhau mặt tươi như hoa và thủ thì thì thầm những điều bí mật. Tôi không nhìn thấy 3 phụ huynh còn lại của 3 đứa trẻ kia, nếu gặp họ thì chắc tôi cũng rủ họ to nhỏ ….như bọn trẻ về chủ đề ” anh hay chị có biết bọn trẻ đánh nhau ở trường?”.

Tôi không hỏi con trai về nôi dung cuộc họp giữa con và các bạn. Tôi phớt lờ câu chuyện đánh nhau đó đi vì đang cố gắng tập làm bà mẹ …dễ chịu. Tối chủ nhật con trai trước khi ngủ đã hỏi tôi một câu ” mẹ có biết chửi thề không”.

Sao mà tôi sợ những câu hỏi bắt đầu bằng 3 từ ” mẹ có biết” của con trai tôi. Nào là me có biết may không? và giờ thì Mẹ có biết chửi thề không? Tôi vẫn trả lời con trai như thói quen ” tại sao con hỏi vậy?”. “Vì con sợ mẹ bị mẹ thằng Khánh chửi thề”- con trai nói trong sự lo âu. Tôi cười và lại hỏi tiếp :” tại sao lại sợ cho mẹ bị chửi thề?. Con trai hồn nhiên nói ” con và bạn con thấy sợ mỗi khi nghe mẹ thằng Khánh chửi thì con cũng sợ mẹ thấy sợ giống con. Mà không sao đâu mẹ, bà đó có nói gì mẹ thì mẹ cứ đi làm đi, mẹ để con chịu cho. Con không muốn mẹ nghe chửi thề đ.m và con c.”

” Mẹ của Khánh chửi tụi con là đ.m và con. c à?”- tôi vẫn cố giữ bình tỉnh và ôn tồn hỏi lại con

” Dạ, mẹ Khánh chửi thằng Nhật là đ.m. Còn thằng Khánh nó chửi con c. với con thì con mới đánh nó”.

” Sao con không kể cho mẹ nghe về chuyện Khánh chửi con hôm thứ 6″

” dạ con quên, nhưng nó chửi con khùng và đánh con rồi con đánh lại, chắc nó đau nên nó mới chửi tiếp “mày là cái con c gì? Chứ không phải con đánh nó vì nó chửi con c”.

Tôi không trả lời câu hỏi ” mẹ có biết chửi thề không”. Tôi chỉ bảo con trai đi ngủ và mọi chuyện….để mai tính.

Buổi sáng thứ hai trời trong trẻo mát rượi, tôi ngỏ ý lên lớp gặp thầy chủ nhiệm. Con trai không đồng ý. Con trai nói thôi đừng lên lớp vì mọi chuyện sẽ ầm ĩ các bạn sẽ ồn ào cả ngày. Tôi hỏi lại vậy con trai có quá sợ mẹ của bạn không? Tôi gặp mẹ của bạn nói chuyện nhé. Con trai cũng không cho. Con trai nói để con trai tự giải quyết chuyện của con trai gây ra. Tôi có một sự ngưỡng mộ dành cho con trai. Tôi chưa từng làm bà mẹ dễ dãi yêu chiều con, nên tôi cũng không biết thế nào là sự dễ dãi, có lẽ vì thế nên lần đầu …..tỏ ra là mình cũng là bà mẹ chìu con , dễ dãi tôi đã khá quê trước con trai.

Tôi dặn dò con là tôi cho phép con trai cư xử bất cứ việc gì con trai cho là phải làm….để bảo vệ chính mình…nếu như bị mẹ của bạn nhéo lỗ tai hay bị mẹ của bạn mắng , bị bạn đánh. Tôi nói tôi chỉ la con trai khi có mặt hai mẹ con chứ trước bất cứ bà mẹ hung dữ nào hay trước mặt thầy cô tôi sẽ biết bênh vực con trai. Nên con cứ làm những gì con nghĩ là con cần làm. Con không được sợ hãi bất cứ điều gì….đe doạ con. Rằng con có cần tôi xin về sớm để đón con không? Nếu như con sợ lúc ra về con bị mẹ của Khánh ăn hếp con.

Tôi tưởng đó là câu nói giúp con trai vui và tư tin. Nhưng không ngờ con trai đã trả lời

” Mẹ đừng bênh con. Như vậy là mẹ giống mẹ thằng Khánh. Như vậy là không CÔNG BẰNG. Con thích cái gì cũng phải công bằng.  Nếu con mình sai thì mình phải la con mình. Con sai thì mẹ cứ la con hoặc đánh con. Mẹ cũng lo đi làm đi, không cần đón con ở trường đâu. Có ba mẹ đón buổi chiều thì cũng tốt, không sợ mẹ của thằng Khánh nhéo lỗ tai. Nhưng con biết bảo vệ cho con, mẹ yên tâm đi.  Con chỉ cần mẹ học cách chửi thề. Vì nếu cần thì mẹ chửi lại vài câu cho mẹ thằng Khánh sợ mẹ là được rồi. Con chưa nghĩ ra cách nào để chống lại chuyện nghe chửi thề thôi. Cách của mẹ phớt lờ đi chỗ khác chơi con làm rồi mà con cũng thấy….mình vẫn nghe, chứ đâu phải là họ chửi họ nghe đâu”.

Đâu phải muốn làm mẹ dễ dãi là có thể làm được? Đâu phải chuyện đánh nhau là ….chuyện trẻ con.?

Và đâu phải muốn bênh con là có thể bênh con?

Hay….Muốn tỏ ra mình là bà mẹ biết tất là có thể vỗ ngực xưng tên với con trai…..mẹ biết chửi thề đó con.

Vẫn là nụ hôn chia tay con trước cổng trường, vẫn là câu chúc một ngày vui vẻ ở trường nhưng kèm theo lời hứa hẹn……..hôm nay mẹ sẽ học chửi thề, tối nay về mẹ biểu diễn cho con coi.

Nụ cười tươi rói trên gương mặt con trai, nụ cười hạnh phúc của việc biết mình được yêu.

TTN

sáng thứ 2 17/10/2011

Leave a Reply

Your email address will not be published.