Lạc nhịp

Tặng 3615 & Bạn Chuột

Mân

Tiếng cô tiếp viên trong trẻo mềm mại chào quý khách và hướng dẫn các thủ tục an tòan bay, kéo Mân khỏi trạng thái chếch chóang. Cái chếch chóang không phải do uống nhiều rượu đêm qua, không phải bởi phải chạy 100km/h theo cách nói thậm xưng của ông xe ôm làm anh hùng hào kiệt giúp Mân khỏi trễ chuyến bay. Mân chếch chóang vì không hiểu mình đang làm gì với chính cơ thể mình, với tâm hồn mình.

Cái phần hồn nó bảo Mân ” việc quái gì phải đi, mày chưa từng đi du lịch một mình”.

Cái phần xác thúc giục Mân, quẳng công việc, vác balô, nặng mấy ký các xác cũng tình nguyện vác. Nó cần hít thở cái không khí của mình Mân, không cùng nhịp hít vô thở ra với anh, người chung một thành phố, chung một khu trung tâm, chung một đất nước chỉ tiếc cái cần chung thì anh không thể chung đó là chung môt cái nhà.

Mân vốn là người mạnh mẽ theo nhận xét của những người chung quanh, chứ riêng Mân, Mân thấy mình chỉ mạnh giỏi và hay sứt mẻ. Mân luôn chìu chuộng cái phần hồn, phần lý trí vì Mân luôn áp dụng phương pháp ” ai cao thì thắng”, não làm sao thấp hơn tim cơ chứ?

Mân thắt dây an tòan cho đúng luật an tòan, chào sài gòn và cũng tự chào mình, chào tạm biệt cái con Mân mạnh giỏi và sứt mẻ, hay nói cho gọn là con Mân mạnh mẽ. Mân muốn đi du lịch cùng cái con Mân “yếu bóng vía nhưng đắm đuối với trai tài”- gọi tắt là Mân yếu đuối.

Mân chọn Nghệ An để đến hít thở, Mân chọn nơi xa tít không có tên trong danh sách các thành phố du lịch vì Mân thích nói câu ” Mân đến với Vinh”

Ừh thì Nghệ An cũng là Vinh, và Vinh chính là người đàn ông cái gì cũng có chung với Vinh, chỉ trừ chuyện chung nhà.

Tút tút

” Trưa nay tụ nhá cái Mân”

Mân cười trong ý nghĩ, chỉ cần một cái tin là đủ cho đám bạn Mân có câu chuyện để bàn trên mân cơm trưa

” tao bận rồi. Đang đến với Vinh”

Mân kịp gửi tin đi và cũng tắt máy …theo lời nói trong trẻo của cô gái xa lạ. Phải chi Mân luôn tuân theo mọi lời nói trong trẻ như thế này nhỉ?

Nhỏ Chiêu vẫn rỉ rả về chuyện Vinh Mân giọng hay ra phết hơn hẳn phát thanh viên VT hay HT, nhưng Mân nào có nghe.

Mân lôi một xấp giấy A4 chi chít chữ….không phải Mân iu công việc đến mức đem giấy tờ ra đọc, Mân vốn thích đọc trong lúc bay, nhưng hôm nay Mân đã bỏ quyển “nhà giả kim’ ở lại tủ sách. Mân vô mạng express in ra tất cả tâm sư của đủ kiểu người “tôi là…”, Mân muốn biết đàn ông, đàn bà, ông già, trẻ nít, trẻ hơn 40 ., hay tròm trẻm ngấp nghé cái tuổi 30 như Mân, tôi là việt kiều, tôi là cô hàng xén, tôi là …người giống cô Mân, hay tôi là vợ, tôi là người thứ 3, 5, 7 hay 2, 4,6???

Mân muốn nghiền ngẫm hết tất cả tâm sự về chuyện tình không được thiên hạ trân trọng gọi là chuyện tình trong 4 ngày đến với Vinh.

Mân cầm lên và lại nhắm mắt.

Người như Mân thì cần gì phải đọc? Hay vì Mân thuộc túyp người chỉ nghe & làm theo hướng dẫn, khuyên bảo từ một người không quen biết ….khi sắp bay lơ lửng.?

Mân nhắm mắt nhưng không xuôi tay vì tay nắm chặt xấp giấy đã in. Chặt đến mức người khác có thể tưởng Mân đọc bằng ngón tay

VINH
Gã muốn bứt một cọng tóc để chơi trò vò đầu bứt tóc, nhưng đâu phải cứ muốn là được. Có những chuyện cứ tưởng là của mình muốn là được, chuyện dễ ẹt, đơn giản như đang giỡn, ai làm mà chả được. Tóc của mình, đầu của mình. Thế mà với gã lại khó thế cơ chứ.

Gã thèm chơi cái trò ấy ngay lúc này, vì Mân đốn gã té không bằng thế võ karate hay thái cực quyền, cũng chả phải võ dân tộc, dân gian chi. Gã té bởi sự im lặng của Mân, bới cái mail vỏn vẹn ” Đi đường dài, anh cần một người tốt. Về với An đi. Mân ”

Gã không phải kẻ kém cỏi chả biết làm gì nên ghiền trò vò đầu vứt tóc như mấy đứa đồng nghiệp mê mẫn nghiệp trồng cây nuôi thú. Gã muốn bứt một cọng tóc mà không bứt được thì làm sao giữ Mân.

Tóc của gã , gã cạo sạch trơn, khoe cái đầu não to tròn đều, không lép nên văn cũng giỏi mà tính cũng hay.Tính trong cuộc sống, trong công việc thì hắn giỏi, bài tóan kiểu gì hắn cũng giải được, trừ bài tóan với Mân.

Mà có phải gã không tính được. Gã đã nói xong chuyện với Đoan, với gia đình.

Gã thương Đoan, phục Đoan, tự hào về cái khéo léo, ngoan hiền đúng nghĩa vợ hiền của Đoan.

Gã có lỗi, có tội với vợ. Nhưng là lỗi nhịp và tội nghiệp chứ không là tội lỗi.

10 năm, con số đủ kỷ niệm một đám cưới vàng cho thời dại ly hôn nhiều hơn kết hôn tại một phường trong 1 tháng…ở bất cứ địa phương nào.

10 năm của đôi trai tài, gái sắc. Đến với nhau bằng thứ tình yêu chàng lớp trưởng thì phải lấy nàng lớp phó …mà bắt buộc bao giờ cũng là lớp phó học tập.Đoan của gã xinh như công chúa, một công chúa ngoan hiền học giỏi.

10 năm bên Đoan, Nàng là sự bình an, đoan trang. Gã đầu trọc, có vài hình xăm đây đó trên cơ thể , thích F1 lẫn mê đá dế. Luôn luôn có hai thái cực tít cao và tận cùng trong gã. Bình an là nhu cầu của hầu hết bọn đàn ông được cái danh thiếp có chức vụ dù là “thằng chồng” hay “ông chồng”.Nhưng là một gã đàn ông như gã thì ngòai bình an, gã còn muốn thử nhiều cung bậc cảm xúc khác. Như cái đau đớn khi kim xăm châm chít da thịt gã, cái sướng khi vết sưng dịu đi và cực phê khi lũ bạn mở cả mắt lẫn tai nghe gã thuyết giảng về ý nghĩ cái hình thù kỳ quái và gã đã chọn ai cầm kim đâm gã.

Gã đàng điếm? Gã đam mê tửu sắc?hay Gã đã chán Đoan?

Không……

Gã là thằng giỏi tính, giỏi tóan, giỏi ăn nói văn chương khéo leo, đã gọi là thằng đầu tròn mà. Não gã có bị lép phần nào đâu?

Gã không muốn kết thúc đời trai đẹp bằng một con siêu vi B, con  “HIV” …..vì yêu  như vậy thì  chỉ có nước hai vợ chồng cùng nắm tay nhau đến cửa thiên đàng,

Gã không muốn cái thân 85 ký, nằm ra cũng gần 200 cm ….tong teo bởi cái án ung thư gan do rượu

Gã không ghét Đoan, nhưng không yêu, chỉ thương và thật sự nể phục Đoan ở cái nết ngoan hiền, khéo léo. Đoan không đi đến tận cùng trong cảm xúc với gã. Gã cũng chả dám làm Đoan vỡ chỉ vì một câu đùa. Đoan yêu gã, một thứ tình yêu xem chồng là ánh sáng lung linh. Gã và Đoan cùng diễn chung trên một sân khấu 10 năm , những vai diễn mà ông tơ bà nguyệt khéo mắc vào đời Đoan, đời gã. Như con quan thì phải làm quan, Con sãi ở chùa lại quét lá đa.

Mân của gã, không thích làm đạo diễn của gã, không giao vai, không đưa ra yêu cầu, không đòi hỏi, chỉ ngước đôi mắt đen láy, hếch cái mũi, xếch cái miệng với hàm răng đều như bắp……ngửi xem hắn có là chính hắn. Cân đo đong đếm xem hắn thật bao nhiêu phần ngàn. Ban phát cho hắn đôi mắt biết nói “thật thấy thương”, cái mũi biết cười rung rinh phập phồng hai cái cánh hít cùng hắn thứ không khí đặc quệnh khói thuốc.Mân thích Hắn là hắn. Cũng như hắn điên vì Mân là học sinh cá biệt.

Gã đến với Mân bằng thứ tình cảm nảy sinh sau 3h gặp gỡ ,của lần cà phê công việc mà hắn hẹn với Chiêu, 6 ngày trò chuyện sau đó, 1 ngày nói 5h liên tục… chỉ nghĩ nói cho nhu cầu cung cấp nước hoặc giải phóng nước khỏi hai cơ thể.

Gã phát hiện ngòai những nhu cầu cơ bản của cơ thể gã,  nhu cầu được gặp Mân là thứ nhu cầu mới  phát sinh nhưng lại phát triển với tốc độ chóng mặt. Vinh muốn gặp Mân để được nói, được kể, được ngắm đôi mắt tròn xoe chơm chớp ra điều tán thưởng câu chuyện của gã, nhưng cái miệng xếch xuống như trêu gã…”em biết tỏng cái kết là gì”.

Mân thông minh cực, cũng thuộc dạng đầu tròn, não phải não trái chả lép bên nào, mau có được cân bằng ngay cả lúc chông chênh nhất.

Mân chả phải khiêm tốn, nhưng Mân ưa giấu cái thông minh của Mân trước Vinh. Còn gã thì thích chế giễu Mân đần với lý do đầu gã tròn hơn Mân….bắt Mân thừa nhận thua gã bằng cách thách Mân cạo tóc như hắn xem ai tròn đầu hơn ai.

Gã thuộc thế hệ đầu 8x, nhưng lại tìm thấy thứ năng lượng của dòng 9x. Không nhảy hip hop như 9x nhưng có thể bơi 8 vòng hồ 100m với Mân .

Gã tìm thấy đủ cung bậc cảm xúc khi bên Mân, học sinh cá biệt.

Dù gã giỏi tóan, giỏi tất cả các môn khi đi học nhưng một lớp trưởng như gã cũng không đủ sức đóan đươc họ sinh cá biệt sẽ cúp cua ngày nào.

Gã thú nhận với Đoan, gã mê Mân. Gã chả thú nhận, gã khoe thì đúng hơn.Gã muốn khoe Mân hơn cả khoe hình xăm. Hình xăm phải cởi áo, chứ Mân thì có muốn giấu gã cũng chả nhét được vào cơ thể gã. Nắm tay, cái thứ tưởng chừng đơn giản nhất giữa một người nam và một người nữ khi bắt đầu yêu nhau hóa ra lại mang đến cho gã nhiều cảm xúc nhất,  gã như ghiền thêm cái trò này với Mân.

Lần này cái đầu tròn hại gã, cái đầu tròn tưởng mọi chuyện tròn giống nó, tưởng cái gì của mình thì tính sao cũng được, tưởng tóc trên đầu có thể bứt bất cứ lúc nào, chuyện tình này gã  tưởng  đơn giản như sở  thích chơi trò vò đầu bứt tóc hóa ra…..??

Mân là của gã , phải là của gã. Nhưng Mân cũng là người của xã hội của gia đình Mân, của chính bản thân Mân.

Gã biết Mân của gã chả mạnh mẽ, chả lý trí, chả chả chả như cây chả lụa ngon thơm, chả chiên béo ngậy. Mân của gã chuyện gì cũng có thể làm từ uống bia, hút thuốc, đánh bài, trốn học, đánh u đầu con nhỏ dám liếc ngang liếc dọc Mân khi Mân còn nhỏ xíu, chả chuyện gì cá biệt mà Mân hông làm được trừ chuyện phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác.

Gã đã gửi số tín nhắn nhiều hơn số tin nhắn gã đã gửi 1 tháng qua cho Mân. Gã đã viết liên tục 10 email cho Mân, dù rằng có hơn 20 chục mail công việc đang chờ gã hồi âm.

Gã muốn Mân biết Mân già, Mân xấu, Mân chả có gì sánh được với lớp phó của gã.Gã yêu Mân vì Mân cá biệt, Mân khác, Mân lắng nghe, Mân cho gã tất cả cảm xúc của thằng đàn ông to xác nhưng có lúc yếu như nhóc tì tuổi lên 3, gia trưởng khó chịu của ông già70, tưng tửng dư năng lượng của tuổi dậy thì. Ở bên Mân, gã là chính gã

Thứ tình yêu tuổi 40 chỉ giống phần nhiệt tình của tuồi 17 nhưng không thể nông cạn và hời hợt yêu chỉ để……thử bẻ cái sừng trâu của nhau.

Không có tóc để bứt, không có tín hiệu trả lời từ cái điện thọai của Mân. Gã phải tìm kiếm chỗ nào triễn lãm băng đăng thôi.

Gã sắp nổ tung.

Đoan

Như mọi sáng, vẫn cái bàn ngay cửa sổ, nhìn nghiêng ra là ngọn sứ trắng, vẫn những bài hát của Trịnh Nam Sơn da diết du dương

“Tình yêu đưa ta lênh đênh muôn nơi…”

Có lẽ vì đưa đến muôn nơi nên phải có nơi thăng hoa, nơi ngây ngất và cả nơi đau đớn cả tâm lẫn trí.

“tình yêu như mây ngàn năm còn bay…”

“tình yêu dìu ta vào trong mộng ước….”

Anh chàng nào có giọng ấm áp, nếu như nghe ảnh thầm thì “ này em, sao đến quán sớm vậy”, chắc Đoan sẽ rơi rớt liền vài giọt nước …

Nhạc đã chuyển sang bài khác, bình thường Đoan ghét ông Phương nì, nhưng hôm nay lại vẫn cho ông mười điểm về giọng hát, ít nhất Đoan tự nâng niu mình bay bỗng trong si nghĩ, có hai anh chàng , một già một trẻ, một giọng ấm, một giọng cao….đang hát riêng cho mình Đoan nghe, đang vuốt ve Đoan bằng những bản nhạc ..

“biết đâu cuộc đời ngày mai đổi thay….ngại ngùng bước chân buồn….anh đã sang ngang rồi”

Vẫn kêu một cà phê sữa như mọi khi đến quán, nhưng hôm nay Đoan bỏ một khúc đuôi “ cho nhiều sữa hơn cà phê nha em”

Đêm qua Đoan uống bia nhiều nhất trong 36 năm qua, Đoan hay thắc mắc sao đàn ông lại khen bia mát lạnh???? Đoan chỉ thấy nó đắng ngét cổ họng mỗi khi đi đám đi tiệc, khi mà ai đó trêu chọc chuyện tình đẹp như mơ của Đoan Vinh, khi mà họ cố ép dzô dzô dzô nào….Đoan vẫn nhăn mặt khi bia tràn qua hai anh amiđan chui tọt vào bao tử…..chỉ tòan vị đắng.

Thế mà đêm qua Đoan uống ừng ực bia 100% nguyên chất , chẳng thèm bỏ đá cho lõang, thế mà Đoan thấy ngon, hai anh chàng amiđan reo lên thích thú như được đi du lịch sapa ….mát lạnh, mát lạnh….y hệt những gì đàn ông miêu tả. Đoan không thấy bia đắng nữa, Đoan thấy ngon mới chết……..Đoan, không khéo Đoan thành bợm mất thôi.

Bia không thấy đắng thì cà phê ít hơn sữa làm gì?

Đoan không thích đi cà phê một mình, Đoan không sợ người ta nhìn Đoan hoặc đóan về lý do cô gái đi cà phê một mình. Đoan đủ già để đi cà phê một mình mà không ai lại đóan về hai chữ thất tình…..người ta chỉ có thể đóan “hẹn đối tác gì gì đó”

Đoan lẩm nhẩm về cái tuổi 36, rồi lại giật mình cho 37. “ ủa chưa 37 mà, kế đô chưa giáng mà quả tạ đã chíêu vào Đoan sao??? năm sau còn chiện gì nữa đây“. Đoan nhớ bà ngọai thường nói , cứ hễ lấy hai con số cộng lại bằng 10 thì biết năm đó sao kế đô, là xui , là khó chịu, là ….ôi thôi…..theo lời ngọai…tốt nhất nên đi chùa nhiều hơn đi chơi.

Đoan cố không nghĩ đến Vinh, đến Mân, nhưng hai hình ảnh đó lại bay lướt qua lướt lại trong não Đoan.

Tự dưng Đoan đâm ra ghét cô ca sỹ đang ca hát trên cái loa to đùng. “tình đôi ta là đôi cánh én bút vay….vui bên nhau ta vui bên nhau…khắp nơi nơi”

Tại ả ca sỹ mà Đoan nhớ đến người đàn bà tên Mân. Đoan chợt nhớ ra cái lý do Đoan uống bia, uống cà phê sữa không dặn ít sữa…..cái lý do đó hình như có liên quan đến phụ nữ, cô gái, đàn bà.

Người đàn ông của Đoan bảo rằng anh ta tôn trọng Đoan nên mới không giấu Đoan chuyện tình yêu bên lề của ảnh

Đoan chợt nhớ câu chuyện tình yêu của nhỏ Ngân kế tóan.

Ngân thì lại thút thít kể với Đoan “ ảnh nói vì tôn trọng em, nên mới giấu em chuyện léng phéng của anh 5 năm nay, ảnh chưa giải quyết được, khi nào giải quyết xong sẽ cho em biết.”

Ôi ôi, uống cà phê không đường không sữa coi bộ không đắng bằng nuốt lời nuốt chữ của người đàn ông mình kêu bằng chồng.

Đoan và Ngân ai được vinh danh là : “người vợ được chồng tôn trọng”?

Nút một cái rẹt cà phê cho bớt cái buốt của tim khi phải trả lời cho câu hỏi Đoan tự hỏi chính mình.

Đoan không phán xét Vinh, không trách móc Mân. Đoan thấy xấu hổ cho bản thân Đoan. Đoan xấu hổ vì đã nhắn những lời lẽ không đúng chuẩn mực Đoan được dạy dỗ, Đoan xấu hổ vì đã dùng từ khiếm nhã khi nói chuyện với Mân. Đoan không xót cái LCD 42inch, lẫn cái bình hoa pha lê thụy sỹ mà Đoan liệng khi nói chuyện với Vinh.Đoan xót cho chính cái Đoan mong manh trong Đoan.

Đoan gọi thêm cho mình ly cà phê đen. Em trai phục vụ chắc nghĩ bạn trai, chồng, hay đối tác của Đoan sắp đến ….tự nghĩ và tự mỉm một nụ cười hông có tươi hông có tròn, nụ cười méo xệch

Đoan tự nhủ rằng không có con đàn bà nào không nổi điên, đập tivi,phá nhà phá cửa, chửi rủa mắng mó, la hét………thậm chí có đứa còn muốn đập cả cái đầu thằng chồng mình.

Đoan chỉ đập cái bình Đoan yêu quý, cái Tivi Đoan tự mua, và làm nhục chính Đoan….bằng những lời lẽ gửi cho Mân.Thế nào mà Mân không quýnh giá Đoan khi đọc những dòng chữ của hàng tôm hàng cá Đoan nhắn cho Mân.

Đoan rớt nước mắt khi húp một ngụm cà phê đen không đường. Đoan thấy mình như con gái, uống thuốc cũng khóc, còn Đoan uống cà phê cũng khóc. Con gái khóc vì đắng, Đoan khóc vì đau.

Mà ai đánh Đoan cơ chứ?

Ai đánh mà Đoan đau, Đoan tự làm Đoan đau đó chứ.

Té thì đứng dậy.

Đoan dạy được con gái mà sao không dạy được chính mình?

Đoan gửi túi xách và hai ly cà phê dang dỡ cho anh phục vụ đáng yêu. Đoan chui vô toitle để trút bớt nước trong tim, người ta bệnh “phổi có nước”, chứ Đoan bệnh nặng lắm rồi , hông chừng lúc đăng cáo phó cho Đoan người ta ghi “tràn dịch tim”

Nước trong tim Đoan nó ừng ực trào khỏi mắt. Nhớ lần Ba Đoan bệnh phổi, Đoan phải ngồi vuốt một bên ngực ba để nước trong phổi trào ra bớt. Hôm nay Đoan phải tự vuốt mắt Đoan cho nước chạy bớt, để tim của Đoan còn thở nữa chứ, nước đầy thế tim nghẹt mất thôi.

Đoan chải lại mascara, cây mascara cái Ngân tặng hôm sinh nhật, chưa một lần chải cho xinh khi đi chơi cùng Vinh, nay đã phãi dùng như công cụ ngụy trang…che dấu bệnh tật trầm kha “ tim có nước”.

Đoan soi lại kiếng. Không rực rỡ, nhưng Đoan duyên phết. ….với đôi mắt to được vuốt ve mascara.

Đôi mắt đã hỏi Vinh “ sao anh có thể làm thế với em”

Giờ nghĩ lại Đoan thấy sao mình hỏi câu chả hay ho gì, chả thông minh, chả xứng danh lớp phó học tập.

Một câu thừa…..mà mọi phụ nữ đều 1 hay 1000 lần đều có lần đặt ra cho người đàn ông của đời họ.

Ngoc lan hát bản nhạc Pháp gì đó mà Vinh và Mân đã nghe ở lần hẹn đầu tiên, hôm nay Đoan ghét Ngọc Lan.

Đoan lại gọi thằng bé phục vụ, ủa quên anh chàng phục vụ “

“cho chị gửi túi xách nữa nhé”

Đoan thấy mình vô duyên thiệt, nhưng không phải chạy vô vuốt mắt cho nước rơi và chạy vì té re….cái chất cà phê đậm đặc.

Thương mình đi Đoan, bơn bớt thương Vinh lại.

Ừh , Đoan sẽ xem lại hết ruột tim gan óc của Đoan, Đoan kiểm tra lại hết xem nó đã hư hại bao nhiêu phần, ứ nước những chỗ nào, bầm dập thì xức cù là. Rồi từ nay Đoan sẽ yêu thương và chăm sóc tất cả như những gì Đoan đang làm cho con gái.

Đoan￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿￿

Leave a Reply

Your email address will not be published.