Đàn ông, đàn bà và sự phức tạp

Sáng nay ngồi cà phê một mình,tôi ngắm nhìn đàn ông, đàn bà và dĩ nhiên là sau đàn ông, đàn bà thì thỉnh thoảng có “ đàn ông nhí” & “đàn bà nhỏ”, chợt ngẫm về đàn ông, đàn bà và sự phức tạp.

Khi đàn ông đàn bà còn là đàn ông nhí và đàn bà nhỏ, hễ thích nhau:

– là tự động nắm tay nhau khi xếp hàng vào lớp.

– là nhắc về nhau đến mức đàn ông ba và đàn bà mẹ phải rình xem cái thằng đàn ông nhí ( đàn bà nhỏ) được nhắc tên là đứa nào?

– là rời khỏi vòng tay ba/mẹ để chạy ngay đến cái xích đu có người yêu thương đang chơi. Chạy đến bên và kêu tên nhau í ới mà không hề thấy được sững sờ của ba của mẹ khi nhìn thấy đối tượng yêu thương của con họ

– là bất chấp đó là cái áo đầm mẹ mới mua cho, là bứt ngay cái hoa đẹp nhất trên áo trao cho đàn ông nhí.

– là không e dè bị nói là giống con gái khi năn nỉ mẹ may cho mình cái hoa được đàn bà nhỏ tặng lên ngực áo, là sự hăm hở của một gã đàn ông nhí muốn đàn bà nhỏ hiểu được đàn ông nhí trân trọng món quà được tặng.

– là muốn cả thế giới biết được hai ta thích nhau lắm lắm

– là chia tay ngay lập tức nếu như có một gã đàn ông nhí khác rủ ta chơi trò búng thun vui hơn gã đàn ông nhí được ta tặng hoa cài áo.

– là dứt tình ngay hôm sau nếu như có một ả đàn bà nhỏ khác cười lung liếng hai cái đồng tiền cho ta viên kẹo bọc đường xúi ta bứt cái hoa trên áo ra tặng cho con nhỏ đi.

– là vẫn mỉm cười và vẫy vẫy tay gọi tên nhau thật to trên đường người đàn bà bé nhỏ ta đã hết yêu hay gã đàn ông nhí bội bạc dám lấy hoa của ta tặng cho mụ đàn bà bé bỏng khác.

– là vẫn thắm thiết và chân tình, là vẫn không có càm ràm và nhiếc móc lẫn nhau, là yêu mà không hề (không cần) giao kèo khi hết yêu mình sẽ làm thế này bạn sẽ làm thế kia, là yêu xong thì vẫn gọi tên nhau như tựa một bài hát “ xin còn gọi tên nhau” ấy thôi…

Vậy đó, và rồi sự trong trẻo, hồn nhiên bay dần theo ngày tháng, sự phức tạp càng bành trướng trong tâm hồn trong suy nghĩ tỷ lệ thuận với số lượng đàn ông/đàn bà đi ngang đời ta khi ta mỗi ngày một hết nhỏ (hay nói chính xác hơn là già đi thêm mỗi sáng mai thức dậy ) và mỗi đêm một hết nhí. Ta là đàn ông đểu và đàn ba điêu ? Hay ta là đàn ông khôn và đàn bà ngoan? Hoặc ta là đàn ông tinh và đàn bà tỏ tường…

Dù ta là ai thì ta vẫn là ta đó thôi, là đàn ông, đàn bà  nhưng ta có….sự phức tạp.

Khi yêu một ai đó, đàn ông sẽ e ngại khi đàn bà quá nhạy cảm, giàu cảm xúc. Cái gì đến nhanh thì sẽ vội đội nón ra đi chăng? Dù đàn ông thích xúc cảm, dù đàn ông thích sự tự nhiên nhưng eo ôi đến kinh kinh là nếu gặp đàn bà nhạy cảm quá mức…..một câu nói, một ánh mắt, một cái vuốt nhẹ vô tình vô ý nhỡ nàng òa lên nức nở thì nguy. Đàn ông sợ đàn bà dám bứt cái hoa trên áo đầm đẹp nhất tặng mình vào cái buổi đầu tiên gặp gỡ. Sợ sự hoang dã, sợ nồng nhiệt, sợ cả những cảm xúc cho dù nó thật …..

Khi thương một ai đó, đàn bà không còn muốn cho cả thế giới biết, và hơn ai hết là ba là mẹ. Đàn bà thích khoe, thích cho cả thế giới biết mình đang yêu, nhưng những gã trai đi ngang đi dọc cuộc đời đàn bà khiến đàn bà ngộ một cách sâu sắc: ” khi nói đến tình yêu xin nhớ dùm khe khẽ”. Đàn bà càng lớn, càng không đủ tự tin để khoe cảm xúc, dù xúc cảm đó có thể sâu sắc và chín muồi hơn gấp mấy chục lần cảm giác yêu ngày đàn bà tròn hai mươi mấy….Đàn bà hiểu khi yêu cần chừa chỗ cho sự thay đổi. Và cách chừa tốt nhất là im lặng.

Khi dại một ai đó, đàn ông thường cuống cuồng tìm ngay một chiếc giường. Và mọi thi vị lãng mạn trong tình yêu cũng đều có điểm đích là một cái giường êm ái. Ai mà chả cần sự ngã lưng, và đàn ông lại càng cần hơn thế. Gánh cả bao nhiêu trách nhiệm trong cuộc sống và cả tình yêu . Mệt không? Không. Vì đâu phải mọi đàn bà đều cần đàn ông gánh trách nhiệm yêu họ trên vai, trong tim và tận sâu trong não bộ của gã đàn ông. Giường chiếu hay thảm cỏ hoặc bãi biển xanh cát trắng mịn ……có cần phải quá phức tạp mà phá vỡ mọi cái tự nhiên đẹp đẽ khi đàn ông, đàn bà có được cảm giác thuộc về. …dù là thuộc về chính mình, là bản năng, là tự nhiên hoang dại.

Khi cuồng một ai đó, đàn bà thường tìm ngay cho mình một biện pháp chế ngự tinh thần. Thả lỏng quá hóa dại ư? Đàn bà nghe vo ve đầy tiếng nói con người trong não, trong tim… Cơ thể dù gầy guộc hay mạnh khỏe, dù đẹp đẽ hay xấu xí bởi tuổi tác, dù tươi tắn hay già cỗi thì cũng không thể nào dung nạp nỗi sự độc ác của miệng lưỡi, của thị phi, của lời ong tiếng ve. Sự tưởng tượng của đàn bà thì nguy hiểm còn hơn cả sự thật. Sự tưởng tượng và phức tạp phá hỏng toàn bộ giá trị hạnh phúc ngọt ngào lẽ ra người đàn bà đáng được hưởng cho dù đàn bà có một cơ thể xấu và một con số khá to…. Đàn ông nào chỉ đam mê sắc, đàn bà nhỉ? Đàn bà tưởng tượng sự phức tạp, đàn ông đơn giản sự mộng mơ.

Đàn ông hay đàn bà có nói mãi nói mãi thì sẽ vẫn là câu chuyện yêu.

Làm sao có người đàn ông muốn yêu và lại chỉ cần sống một mình?

Tìm đâu một người đàn bà sẽ yêu và không cần sự cam kết?

Này đàn ông, hỡi đàn bà……..yêu thì cứ thế mà yêu, đừng nghĩ, đừng nói, đừng có phức tạp quá mà đánh mất một ngày vui, một giờ vui, một giây ta trẻ dại như đàn ông nhí, đàn bà nhỏ

Hứa vẫy vẫy tay nhé, thề gọi tên nhau thật to nha………..nếu một ngày mai ta không còn thuộc về nhau mà ngã vào đàn ông khác, đàn bà nọ.

Hứa nhé, thề nhé…..quẳng đi sự phức tạp giữa chúng ta.

Leave a Reply

Your email address will not be published.