Con đừng giống mẹ nhé con!

7h sáng hai mẹ con nằm nướng trên giường, mẹ cứ lấy tay nhéo mặt con trai rồi lại nhéo lỗ tai, nhéo mũi con trai. Con trai nhăn mặt nhưng mẹ cứ nhéo hết chỗ này đến chỗ khác con trai nổi sùng nhăn trán và cáu lên ” đau mà mẹ”. Con trai, như một thói quen, lấy tay sờ trái tai của mẹ. Mẹ cũng nhăn mặt ư ử trong cổ họng ” đau mà con”. Con trai bật cười thành tiếng, nét mặt giãn ra xóa hẳn cái nếp nhăn khó chịu vừa nãy. Rồi con trai tự nhiên trầm ngâm nói :

– hôm qua con thấy thương anh Trung lắm mẹ?

Mặt con không còn nét vui tươi như lúc con cười. con trầm ngâm hẳn và con kể câu chuyện anh Trung anh Thiện chơi đánh cầu. Anh Thiện chơi ăn gian anh Trung, anh Trung nói hoài anh Thiện không nghe,…rồi anh Trung đánh anh Thiện, rồi anh Thiện đánh anh Trung, rồi đánh nhè, rồi đánh mạnh…..và rồi…..KHÓC và MÉC.

Con kể rành rọt từng diễn biến của các anh trai. Con nói:” ông ngoại không hề nghe con nói gì hết, ông ngoại tát liên tiếp vào mặt anh Trung rồi ông ngoại lấy roi mây quất 2 cây vào chân anh Trung”.

Con lấy tay sờ mặt mẹ, con hỏi mẹ: ” sao ông ngoại là ba của mẹ mà ông ngoại không giống mẹ gì hết vậy mẹ? Con thương anh Trung quá chừng luôn. Con thấy anh Trung làm như vầy nè mẹ ( con lấy hai bàn tay nắm chặt vào nhau) rồi anh Trung đấm vào tường, anh Trung khóc quá chừng luôn mẹ. Con cũng chảy nước mắt vì con thương anh Trung”

Mẹ chảy nước mắt theo câu chuyện của con, con cười và lấy tay quẹt nước mắt cho mẹ. Con nói ” mẹ tội nghiệp anh Trung hả?”

Mẹ hỏi con trai :” bà ngoại đâu?”

Con trai kể tiếp:” bà ngoại đi chợ với bà dì hay đi đâu đó con không biết, Nhưng hôm nay mẹ làm bao công xử án cho anh Trung đi mẹ. Con thấy anh Trung oan ức lắm đó. Mà anh Thiện hay chơi ăn gian lắm, còn chơi méc nữa. Hôm trước anh Thiện đạp vô bụng con rồi còn xô con té chảy máu chân mà con đâu có méc”

Mẹ nhăn mũi: ” vụ cái đầu gối trầy hôm trước hả? ”

Con lại cười và lấy tay bé xíu xoa xoa lên má của mẹ: ” thôi mà mẹ!”

Con nói tiếp: ” tối nay mẹ về sớm nha”

Mẹ thấy thương anh Trung vì mẹ hiểu ông ngoại không là người “giơ cao đánh khẽ”. Mẹ bực mình lẩn buồn vô cùng vì suy nghĩ của một số ông bà cha mẹ đánh con đánh cháu trong nhà theo nguyên tắc hễ đứa nhỏ khóc là lôi đứa lớn ra đánh mà không cần hỏi nguyên do câu chuyện. Mẹ tự nhiên thấy nhói đau trong lồng ngực bởi chuyện con trai chia sẻ vào sáng sớm. Mẹ tự nhiên thấy buổi sớm mai hai mẹ con nằm đối diện nhau thủ thỉ chọc ghẹo cười đùa không còn sự trong trẻo mà bị nỗi muộn phiền làm trĩu nặng tâm trí.

Mẹ giục con trai xếp mền nhanh nhanh đánh răng rửa mặt. Hai mẹ con đi ra khỏi nhà với hai tâm trạng khác nhau hoàn toàn, mẹ thì không biết sẽ nói gì với ba của mẹ về chuyện ” giáo dục là yêu thương”, con thì háo hức với câu chuyện sẽ kể với anh Trung chiều nay anh Trung sẽ được “bao công xử án”.

Mẹ sẽ nhớ câu con nói với mẹ sáng nay: ” sao ông ngoại là ba của mẹ mà ông ngoại không giống mẹ”. Mẹ nhớ để mẹ không bao giờ mắng con câu ” sao con là con của mẹ mà con không giống mẹ?”

Mẹ không bao giờ mong con giống mẹ. Mẹ mong con khác mẹ, mẹ mong con giàu yêu thương hơn mẹ và thấy những chuyện bất bình thì biết đấu tranh, biết bảo vệ, biết xúc động biết chia sẻ cảm thông chứ không phải như mẹ nhiều lúc đứng bất lực buông tay.Mẹ mong sẽ được nghe vào một ngày nào đó xa tít phía trước :” sau ba là con của bà nội mà bà nội không giống ba. Sao bà nội ngày nào cũng đi chơi….không chịu đi làm như ba?”

“Giá mà ” là hai từ mẹ ghét và hứa không nói hai từ xấu xí đó nữa. Mẹ sẽ làm một điều gì đó chiều nay,hứa chắc chắn với con về điều đó. Mẹ hứa sẽ nói với anh Trung rằng mẹ thay mặt ông nội xin lỗi khi anh Trung bị đòn mà chưa được phép biện hộ cho chính mình. Mẹ sẽ xin lỗi anh Trung rằng anh Trung đã phải trãi qua cảm xúc của sự tức giận và uất ức, mẹ sẽ ôm anh Trung một cái như cách mẹ vẫn ôm con mỗi khi mẹ muốn con biết rằng người lớn cũng biết xấu hổ và che giấu sự xấu hổ của mình bằng cách ôm và hôn con nít. Mẹ sẽ la anh Thiện vì anh Thiện chơi ăn gian, mẹ sẽ la anh Thiện vì anh Thiện đánh anh Trung trước. Mẹ cũng la cả anh Trung vì anh Trung đánh anh Thiện quá mạnh tay và bắt hai anh phải xin lỗi nhau.

Điều quan trọng nhất mà mẹ hứa với con là mẹ sẽ ngồi nói chuyện với ông ngoại. Mẹ sẽ xin ông bà ngoại đừng bao giờ đánh con nít mà chưa nghe con nít giải thích, đừng bao giờ đánh con nít mà không cho con nít hiểu tại sao ông bà phải dùng đến roi mây, đừng bao giờ vì yêu thương mà lại gây ra sự tổn thương. Chính vì yêu thương đứa cháu/con này và cũng vì yêu thương nên mới đánh đứa cháu/con kia, nhưng ông bà cha mẹ đôi khi gây ra sự tổn thương tâm lý  và lệch lạc tâm lý cho cả hai đứa trẻ.

Vậy nha con trai, mẹ hứa sẽ làm cho ngày mới của con và các anh họ của con luôn cảm nhận được các con được yêu thương. Còn con, mẹ muốn con hứa với mẹ là dù con là con RUỘT của mẹ nhưng con hãy ….KHÁC mẹ nhé con trai.!

Leave a Reply

Your email address will not be published.