Cốm sữa & bánh dừa

Năm nay trường học của con trai tổ chức đi chơi ở tận Bến Tre. Mẹ  có hồi hợp và chút xíu lo lắng khi thấy con trai đi xa  về miền sông nước. Con trai năn nỉ:” Mẹ cho con tự lập đi mẹ. Mẹ cho con đi một mình đi, con muốn được độc lập”.

Ừa thì mẹ sẽ cho con độc lập, vì ngày xưa còn bé mẹ cũng luôn ao ước  được “ độc lập tự do” với ông bà ngoại. Nên mẹ hiểu con mà con trai, nói theo kiểu con hay nói với mẹ thì sẽ là “ mẹ cũng từng là một đứa trẻ chứ bộ”. Sáng sớm đưa con đến trường để tập trung đi chơi mẹ hỏi con muốn xin mẹ bao nhiêu tiền. Mẹ hỏi con muốn xin bao nhiêu vì mẹ thích con là người đưa ra quyết định cần bao nhiêu tiền cho một chuyến đi chơi và học đươc cách nói lên mong muốn của mình. Con chỉ xin mẹ 20.000 đồng. Mẹ hào phóng cho con 50.000. Mẹ có chút đắn đo là nên cho con 100.000 hay không? Vì mẹ đã theo con đi chơi 2 lần, ở các khu vui chơi họ bán nhiều đồ ăn mà con nít muốn ăn nhưng giá thì rất mắc. Nhưng cuối cùng thì mẹ thấy giao cho con 100.000 là quá nhiều.

Buổi tối mẹ gặp lại con trai, con trai với nụ cười tươi rói và ánh mắt long lanh hạnh phúc đã bảo:” Con có quà cho mẹ đó. Nếu con có nhiều tiền thì con đã mua cho mẹ một cái hũ kia, con đọc thấy ghi tốt cho phụ nữ, sắc đẹp tiêu hoá gì đó. Con thấy cũng hay hay nhưng mắc quá nên con không mua. Con mua cho mẹ ĐẶC SẢN PHAN THIẾT cốm sữa hết 18.000 và 4 cái bánh dừa đặc sản bến tre 12.000”. Mẹ vô cùng buồn cười vì con trai đi bến tre mà lại mua đặc sản phan thiết thì đã nghe con trai hỏi tiếp:” mà mẹ có từng được ăn bánh dừa chưa?”. Mẹ cũng đầy sảng khoái và hào hứng nói với con trai rằng bánh dừa là thứ bánh mẹ thích vô cùng. Mẹ đâu ngờ câu nói đó của mẹ khiến con trai tiu nghỉu. Con trai buồn bã nói:” con đâu biết mẹ thích ăn bánh dừa, con ăn hết 2 cái rồi, con chỉ chừa lại tặng mẹ hai cái thôi. Con mà biết mẹ thích con để dành cho mẹ hết 4 cái’. Mẹ hỏi con trai về món quà con trai định mua mà mắc quá là gì thì con trai nói cũng không biết nó là gì, nhưng con trai nhớ nó giá 48.000 và con trai đã rất thích vì nghĩ rằng nếu con trai mua được cái hũ tốt cho phụ nữ thì mẹ sẽ vui. Con trai kể có một trái gọi là trái ca cao. Nhưng theo con trai thì  giá trái ca cao  mắc quá, đến 10.000 một trái, con trai đã trèo lên cây định hái trộm một trái nhưng nghĩ lại đem đồ ăn cắp về nhà chắc mẹ sẽ giận nên không có hái. Ánh mắt của con trai rất hạnh phúc khi khoe bạn Nhật ăn cắp được 3 trái mít, bạn Khánh ăn cắp được hai trái ca cao và thậm chí mấy bạn gái bạn nào cũng hái trộm dâu, riêng bạn Bảo Vy còn hái trộm được đến 15 trái dâu. Con trai vừa kể vừa cười. Mẹ hỏi lại con trai sao con trai thấy hái trộm trái cây vui như vậy mà con trai không hái? Con trai nói đã có ý định hái trộm vì con đã trèo lên cây và cái trái ca cao chín ngay trong tầm tay nhưng con trai nghĩ lại thấy sợ mẹ la nên trèo xuống. Mẹ lại hỏi tiếp:” nếu giả sử ngày mai trường lại cho đi chơi đúng chỗ đó, con có muốn hái trộm trái ca cao không?”. Con trai cười và còn trêu lại mẹ:” mẹ hỏi gì kỳ vậy? nếu mà ngày mai trường cho đi chơi nữa thì con sẽ xin mẹ 90,000 để con mua cho mẹ cái hũ tốt cho phụ nữ và mua luôn ca cao chứ ăn trộm làm gì. Con đâu có thích đi ăn trộm. Nhìn thấy tụi nó ăn trộm thì con thấy mắc cười thôi chứ con thấy ăn trộm có mấy trái mà bị người ta bắt thì xấu hổ chết luôn.”

Con trai kể câu chuyện bắt cá lóc dưới sình, kể về sự ngưỡng mộ của con trai dành cho bạn trai cùng lớp bắt được 13 con cá lóc. Mẹ ngồi ngắm con trai với cả một sự ngưỡng mộ dù rằng con trai chẳng bắt được con cá lóc nào mà còn bị con cá lóc cắn vào tay.

Mẹ ngưỡng mộ con trai ở tính tiết kiệm, chỉ xài hết có 43.000 mà tiền mua quà cho mẹ đã hết 30.000.  Mẹ ngưỡng mộ con trai biết tính toán thà mua hai món quà là bánh cốm sữa và bánh dừa hơn là mua một hũ gì gì đó tốt cho sắc đẹp phụ nữ , đi bến tre mà mua được đặc sản phan thiết mới là con đã lớn khôn tài giỏi. Mẹ ngưỡng mộ con trai vì con trai không ăn cắp trái ca cao, và cũng không quá nguyên tắc xem chuyện ăn cắp của các bạn là xấu xa rồi đi méc thầy cô. Mẹ thích kiểu suy nghĩ có những việc mình sẽ không làm vì theo mình là không đúng, nhưng không phải người khác làm là mình lên án và bắt ép tất cả mọi người phải suy nghĩ giống mình. Mẹ thích nụ cười của con khi kể về chuyện các bạn ăn cắp trái cây. Con đầy sự hồn nhiên của trẻ thơ chứ không hẳn là một ông cụ non. Mẹ không biết nếu là người mẹ khác thì có khuyến khích con mình thử cảm giác một lần ăn cắp ăn trộm không? Mẹ biết cảm giác đó cũng đầy phấn khích nhưng thôi tuỳ con, mẹ chỉ im lặng và nghe con kể chuyện. Mẹ đã thật sự tin rằng con đủ trưởng thành và “ đầy chín chắn” để tự quyết định việc gì con nên làm và việc gì không. Mẹ tin từ hôm nay, ngày mà mẹ ngồi ăn bánh cốm sữa và bánh dừa của con mua tặng, mẹ biết mình cần “quẳng gánh lo đi mà nhận quà”.

TTN

Leave a Reply

Your email address will not be published.